Thứ Năm, 26 tháng 1, 2017

Thất Ngôn Bát Cú Chùm 60



Bến Cũ Đò Xưa

họa thơ Giang Hoa: Chốn Cũ



Trở lại ven sông lại hững hờ

Một thời âu yếm tuổi hồng mơ

Hàng phong trăng khuất hồn hư ảo

Rặng liễu đèn khêu bóng dại khờ

Tình ái mua vui châu ngọc mốc

Nhân duyên đùa bỡn đá vàng trơ

Thôi đành cam chịu sòng đen đỏ

Bến cũ đò xưa lối mịt mờ…!



12.5.2016 Lu Hà









Buồn Vui Tủi Hận

họa thơ Giang Hoa: Giấc Điệp



Nhân duyên ràng buộc sợi tơ hường

Nức nở cung đàn nhỏ giọt tương

Kim Trọng vùi châu mưa lấm mặt

Thúy Kiều chôn ngọc rượu hoen tường

Sa cơ lỡ bước lầm gan óc

Phong vận đường đi thấm áo sương

Hỡi khách đa tình nào mấy kẻ

Buồn vui tủi hận suốt canh trường…



10.5.2016 Lu Hà









Giang Đầu Vọng Nguyệt

hoạ thơ Giang Hoa: Thềm Trăng



Giang đầu vọng nguyệt thướt tha trăng

Tùng liễu bâng khuâng giọt tuyết hằng

Hồn mộng xa xôi dòng biệt ái

Lòng buồn rười rượi bến tình giăng

Giột mưa lữ khách con đò vắng

Ngọn gió thuyền quyên hạt bụi bằng

Duyên nợ đèo bòng bao kẻ khóc

Rụng rời ớn lạnh vệt sao băng…!



3.5.2016 Lu Hà









Gươm Đàn Nửa Gánh

họa thơ Giang Hoa: Dặm Trường



Gươm đàn nửa gánh mộng tình ơi!

Đè trĩu đôi vai chẳng trọn lời

Lãnh thổ quê hương trăng cổ độ

Giang sơn làng mạc lá thu rơi

Đại dương sóng vỗ vương cừu hận

Đồi cỏ thông reo níu kéo đời

Bến đợi hoàng hôn màu thiếu phụ

Chinh nhân buồm lộng gió ra khơi…!



6.5.2016 Lu Hà









Hoa Bướm Mê Hồn

họa thơ Giang Hoa: Cõi Mộng…



Rung rinh sợi nắng sáng ban mai

Thánh thót hạt sương điểm khóm nhài

Thơm ngát thái hòa hương thảo mộc

Ngọt ngào lan tỏa khói mây bay

Ve sầu hợp tấu cung đàn nhạc

Tu hú đồng ca hát dạo ngày

Diễm lệ ra vườn hoa bướm giục

Ai hay thục nữ mộng hồn say…



8.5.2016 Lu Hà











Hoài Vọng…

họa thơ Giang Hoa: Mộng Vỡ…



Se sắt bờ môi mặn cánh đồng

Hoàng hôn hoài vọng vẫn hằng trông

Thủy triều lên xuống hờn trong dạ

Bóng ngả lan can hận đáy lòng

Lã chã hạt sương tầng khói phủ

Long tong giọt nước bến mây mong

Thuyền ai thấp thoáng ngoài khơi đó

Có chở trăng thơm đợm má hồng..!



7.6.2016 Lu Hà







Sầu Mộng Canh Thâu

họa thơ Giang Hoa: Gió Trở Trời



Lá thu rơi rụng vọng tơ trời

Rặng liễu cầm canh giọt lệ rơi!

Thiếu phụ phòng không sầu trở giấc

Tùng quân vắng bóng mộng chưa rời

Thuyền tình giông bão bao từng trải

Biển ái bình yên đã hết thời

Thôi thế đành xong mây xõa tóc

Chập chùng sóng vỗ chốn xa khơi…!



5.5.2016 Lu Hà











Sầu Vương Lối Mộng

hoạ thơ Giang Hoa: Giấc Điệp



Vườn thanh chậm rãi nét môi hường

Thiếu phụ cô phòng nhỏ hạt tương

Mưa ủ hàng phong hồn viễn vọng

Tàn hương nhang khói mộng quanh tường

Mây bay bảng lảng ngàn thu đọng

Lá rụng bâng khuâng rặng trúc vương

Thiên cổ cung đàn sầu tuyết hận

Gối loan ướt đẫm suốt canh trường!



9.5.2016 Lu Hà









Thảm Sầu Thêm

họa thơ Giang Hoa: Cung Hờn…



Nôn nao gió thoảng ánh trăng êm

Thổn thức kìa ai gót dạo thềm

Có phải Hằng Nga không đó nhỉ

Hay là Thi Khách muốn qua đêm…

Bâng khuâng chén rượụ nhiều ân ái

Xao xuyến đào tiên những nỗi niềm

Kể lể nguồn cơn sao hết chuyện

Bình minh le lói thảm sầu thêm…!



8.5.2016 Lu Hà









Vỡ Mộng

họa thơ Giang Hoa: Sang Thuyền



Ăn sương tiếng quạ khóc hồn tôi

Rặng liễu tang thương vẳng núi đồi

Đò vắng giai nhân chùm phượng vĩ

Trăng suông lữ khách cánh bèo trôi

Thẫn thờ chân bước tình hoa bướm

Ngơ ngẩn tay ôm mộng héo rồi

Nhang khói tro tàn bình rượu cũ

Hai vầng nhật nguyệt chẳng tròn đôi…!



7.5.2016 Lu Hà





*Chú thích: Thật ra mấy năm nay lão phu ít hăng hái làm thơ đường. Lão phu thích làm thơ tình mà cái anh thi đường này lại gò bó khuân sáo qúa. Thơ đường tả tình cực khó thường dùng cảnh vật hay chuyện nguời để nói lên tâm sự mình như ngày xưa hai bậc túc nho Phan Văn Trị và Tôn Thọ Tường dùng chuyện tình Lưu Bị và Tôn Phu nhân để bóng bẩy nói chuyện quốc gia thời cuộc. Thơ đường phải có ý nghĩa, không thể cứ đối nhau là được như trời đối đất, ngan đối ngỗng. Thà viết những câu có hình ảnh ý nghĩa sâu sắc lạ lùng còn hơn là câu chữ đối nhau mà nhạt phèo. Cổ nhân nhiều bài thơ hơi sai niêm thất luật một tý nhưng mang một ý nghĩa sâu xa thì lại là hay, truyền tụng đến ngày nay. Còn làm thơ đường mà đã sai niêm thất luật rồi, câu chữ lại nhắng nhít lem nhem hoa hoè hoa sói chả có ý nghĩa gì thì làm để làm gì ? Nhưng nay lão phu thấy nữ sĩ Giang Hoa qủa là cao thủ đường thi, nên mới sôi nổi họa theo cho thỏa cái chí cái tâm trạng riệng tư của mình.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét